
DAO ĐA NĂNG THỤY SĨ
Câu chuyện bắt đầu từ một vấn đề nhỏ nhưng rất phiền phức mà bất kỳ ai cũng có thể đồng cảm. Năm 1880, các binh lính Thụy Sĩ luôn phải mang theo súng trường Schmidt Rubin, khẩu súng tiêu chuẩn của quân đội lúc bấy giờ. Vấn đề là chiếc súng này có cơ chế khá phức tạp, thường xuyên cần sửa chữa và bảo trì. Để thực hiện việc này, họ cần phải có tuốc nơ vít. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực tế lại rất phức tạp.
Các binh lính lúc đó phải mang theo rất nhiều thứ: đạn dược, lương thực, quần áo, và đủ loại trang thiết bị khác. Trong số đó, chiếc tuốc nơ vít nhỏ xíu lại dễ bị lãng quên nhất. Hậu quả là khi súng bị hỏng giữa lúc huấn luyện hay thậm chí trong tình huống khẩn cấp, các binh lính lại không thể tự sửa chữa được. Điều này khiến các sĩ quan chỉ huy vô cùng bực bội và lo lắng.
Để giải quyết chuyện đau đầu này, bộ tham mưu quân đội Thụy Sĩ đã họp bàn và nghĩ ra một ý tưởng khá thông minh: tại sao không tạo ra một chiếc dao bỏ túi tích hợp sẵn tuốc nơ vít? Như vậy, các binh lính sẽ khó có thể quên mang theo vì dao là công cụ thiết yếu hàng ngày. Hơn nữa, chiếc dao này còn có thể đóng vai trò mở hộp đựng thức ăn, cắt dây thừng, và làm nhiều việc khác nữa.

Vậy là vào năm 1890, chiếc “dao lính 1890” chính thức ra đời. Đây là chiếc dao đa năng đầu tiên trong lịch sử, được thiết kế đặc biệt để phục vụ nhu cầu quân sự. Tuy nhiên, từ ý tưởng đến thực hiện lại là một chặng đường không hề dễ dàng. Khi chính phủ Thụy Sĩ bắt đầu tìm kiếm nhà sản xuất, họ mới nhận ra một thực tế khó chấp nhận: không có một xưởng sản xuất nào trong nước đủ khả năng để làm ra 15.000 con dao như vậy. Các xưởng thủ công địa phương tuy có tay nghề cao nhưng quy mô quá nhỏ, không thể đáp ứng được đơn hàng lớn như vậy. Vì vậy, họ buộc phải tìm đến một công ty ở nước ngoài.
Cuối cùng, đơn hàng đầu tiên được trao cho công ty Wester và Co tại Solingen, Đức. Đây là một thành phố nổi tiếng với ngành sản xuất dao kéo từ thời Trung cổ. Quyết định này tuy cần thiết nhưng lại khiến nhiều thợ thủ công Thụy Sĩ cảm thấy bị tổn thương đến lòng tự hào dân tộc.
Trong số những người bức xúc nhất, có một thợ làm dao tài ba tên Karl Elsener. Ông sống tại Ibach, một thị trấn nhỏ ở vùng núi Thụy Sĩ, và đã theo nghề từ khi còn rất trẻ. Elsener không chỉ giỏi về kỹ thuật mà còn có tầm nhìn kinh doanh sắc sảo. Năm 1891, với quyết tâm cao độ, Elsener đã thành lập “Hiệp hội các thợ thủ công bậc thầy Thụy Sĩ”. Ông kêu gọi các thợ giỏi nhất trong nước cùng hợp tác, chia sẻ kinh nghiệm và nguồn lực để có thể cạnh tranh với các nhà sản xuất nước ngoài. Sau nhiều nỗ lực thuyết phục, ông đã thành công trong việc làm cho chính phủ tin tưởng và giao phần đơn hàng tiếp theo cho hiệp hội của mình. Sau nhiều nỗ lực thuyết phục, ông đã thành công trong việc làm cho chính phủ tin tưởng và giao phần đơn hàng tiếp theo cho hiệp hội của mình.
Nhưng Elsener không phải là người chỉ biết nói suông. Ông có đầu óc sáng tạo và luôn tìm cách cải tiến sản phẩm. Thay vì đơn giản sao chép mẫu dao hiện có, ông đã nghiên cứu kỹ lưỡng và phát triển một thiết kế hoàn toàn mới. Điểm đột phá của ông là việc thêm các công cụ ở cả hai bên của tay cầm dao, thay vì chỉ một bên như trước đây. Điều này giúp tăng đáng kể số lượng chức năng mà chiếc dao có thể thực hiện.

Đến năm 1897, sau nhiều năm nghiên cứu và hoàn thiện, Elsener tự hào giới thiệu hai sản phẩm mới của mình: “Dao thể thao” và “Dao sĩ quan Thụy Sĩ”. Chiếc dao thể thao được thiết kế cho nhu cầu dân dụng, còn dao sĩ quan thì tinh tế và đa năng hơn.
Điều thú vị là chiếc “Dao sĩ quan” ban đầu hoàn toàn không phải là đơn đặt hàng chính thức của quân đội. Nó chỉ là ý tưởng cá nhân của Elsener, một sản phẩm thương mại mà ông muốn bán ra thị trường. Tuy nhiên, chiếc dao này lại tạo nên hiệu ứng bất ngờ. Các sĩ quan quân đội rất thích thú với thiết kế tinh xảo và tính năng đa dạng của nó.
Từ đó, chiếc dao bắt đầu xuất hiện trong các cửa hàng tạp hóa khắp Thụy Sĩ. Nó không chỉ thu hút các sĩ quan mà còn được người dân bình thường ưa chuộng. Dần dần, chiếc dao trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của người Thụy Sĩ, từ nông dân đến thợ thủ công, từ học sinh đến người đi làm.
Trong nhiều thập kỷ tiếp theo, chiếc dao Swiss Army Knife chỉ nổi tiếng trong phạm vi quốc gia. Mặc dù chất lượng tuyệt vời, nhưng Thụy Sĩ là một quốc gia nhỏ và khép kín, nên sản phẩm ít có cơ hội tiếp cận thị trường quốc tế. Tất cả thay đổi sau một sự kiện lịch sử lớn.

Khi Thế chiến thứ hai kết thúc vào năm 1945, châu Âu trở thành nơi đóng quân của hàng triệu binh lính Mỹ. Họ được triển khai ở khắp nơi để duy trì ổn định sau chiến tranh. Trong thời gian này, các binh lính Mỹ đã phát hiện ra chiếc dao nhỏ tiện dụng này. Họ ngạc nhiên trước tính năng đa dạng của nó: có thể cắt, cưa, mở hộp, thậm chí còn có kéo và tăm chỉa răng.
Các binh lính Mỹ bắt đầu mua chiếc dao này với số lượng lớn, không chỉ để sử dụng cá nhân mà còn để mang về làm quà lưu niệm cho gia đình và bạn bè. Họ gọi nó là “Swiss Army Knife” hay còn được gọi là dao quân đội Thụy Sĩ, một cái tên đơn giản nhưng dễ nhớ. Từ đó, cái tên này lan truyền khắp nước Mỹ và sau đó là toàn thế giới.
Nhưng có một sự thật khá bất ngờ và đầy tính chất trớ trêu: những chiếc dao “quân đội” nổi tiếng này thực ra chưa bao giờ được sử dụng trong bất kỳ cuộc chiến tranh thật sự nào. Tại sao lại như vậy? Câu trả lời nằm ở chính sách đặc biệt của Thụy Sĩ.
Thụy Sĩ là một quốc gia trung lập, có truyền thống không tham gia vào các cuộc xung đột quốc tế. Từ năm 1874, luật pháp Thụy Sĩ quy định mọi nam giới khỏe mạnh từ 18 đến 30 tuổi đều phải tham gia nghĩa vụ quân sự. Đây là một chế độ quân sự đặc biệt: mọi người đều là lính, nhưng mục đích chỉ là bảo vệ đất nước, không bao giờ xâm lược.

Trong lịch sử, quân đội Thụy Sĩ đã ba lần huy động toàn bộ lực lượng trong các cuộc khủng hoảng lớn, nhưng chưa bao giờ thực sự phải tham chiến. Họ chỉ đứng sẵn sàng để bảo vệ sự trung lập và độc lập của đất nước. Đến năm 1995, quân đội Thụy Sĩ được tái cơ cấu với 220.000 thành viên, và mỗi người đều được cấp một chiếc dao Victorinox mà Karl Elsener đã thành lập.
Thế là những chiếc dao nhỏ này, sinh ra từ việc giải quyết vấn đề đơn giản của các binh lính hay quên mang tuốc nơ vít, cuối cùng lại trở thành biểu tượng của hòa bình và tính đa năng chứ không phải chiến tranh và bạo lực. Ngày nay, khi ai đó nhắc đến Swiss Army Knife, họ không nghĩ đến chiến tranh mà nghĩ đến sự tiện dụng, chất lượng và sự khéo léo trong thiết kế. Đó chính là điều đặc biệt và ý nghĩa nhất trong câu chuyện về dao quân đội Thụy Sĩ.

THÔNG TIN THÚ VỊ
1860-1890: Karl Elsener sinh ra tại Zug, Thụy Sĩ, trong một gia đình bình thường. Sau khi hoàn thành khóa học nghề thợ cắt, anh quyết định sang Tuttlingen, Đức để làm việc như một thợ lành nghề, tích lũy kinh nghiệm thực tế. Năm 1884, Karl trở về quê hương và thành lập nhà máy đầu tiên tại thị trấn Ibach. Nhà máy chuyên sản xuất dao và dụng cụ phẫu thuật, không chỉ mang lại thành công cho anh mà còn tạo ra nhiều việc làm cho người dân địa phương. Từ một thợ cắt trẻ tuổi, Karl Elsener đã trở thành một doanh nhân thành công, góp phần phát triển kinh tế quê hương.
1891-1911: Năm 1891, chính phủ Thụy Sĩ quyết định chuyển hợp đồng sản xuất dao quân đội Model 1890 sang công ty của Karl Elsener. Đây là bước ngoặt lớn trong sự nghiệp kinh doanh của ông. Với hợp đồng này, Elsener tiếp tục phát triển và cho ra đời con dao sĩ quan đầu tiên vào năm 1897. Sau khi mẹ ông, bà Victoria, qua đời năm 1909, Elsener đã đổi tên công ty thành “Victoria” để tôn vinh người mẹ yêu thương.
1912-1918: Từ năm 1912 đến 1918, Karl Elsener vừa là doanh nhân thành đạt vừa tham gia chính trị. Ông được bầu làm thành viên quốc hội trong Đại hội đồng Thụy Sĩ và giữ chức ủy viên hội đồng địa phương cho đến cuối đời. Năm 1921, công ty đổi tên thành “Victorinox”, kết hợp giữa “Victoria” để tưởng nhớ mẹ ông và “inoxydable” từ tiếng Pháp có nghĩa là “không gỉ”, phản ánh công nghệ thép không gỉ mới.



