Những đôn gỗ nguyên khối của Maurizio Riva là một một phản ứng đẹp của thiết kế, nó gợi nhớ cho chúng ta rằng thiết kế không phải lúc nào cũng cần phải “đổi mới” bằng hình thức. Đôi khi, sự kiên định với vật liệu, sự trung thực với thời gian, và sự tĩnh lặng của hình khối chính là một sự đổi mới thầm lặng của thiết kế.

“Tôi không thiết kế đồ vật. Tôi chỉ giúp giải phóng hình hài đã có sẵn trong gỗ.” _ Maurizio Riva

Maurizio Riva, nhà sáng lập Riva 1920, người được biết đến với những chiếc đôn bằng gỗ nguyên khối, nhưng là lời nhắc nhở nhẹ nhàng và thú vị về giá trị của tự nhiên, thời gian và bàn tay người thợ.

Riva sử dụng những thân gỗ tuyết tùng hoặc gỗ sồi được thu hồi từ các cọc gỗ ở Venice. Mỗi chiếc đôn được đục đẽo từ một khối gỗ duy nhất, không ghép, không che giấu vết nứt hay đường vân. Vết nứt ấy, với Riva, không phải lỗi kỹ thuật, mà là ký ức của vật liệu, là thời gian hóa thạch trong hình khối.

Chiếc đôn không cần “thiết kế lại”, nó đơn giản là kết quả của sự quan sát, lắng nghe và tôn trọng bản chất của gỗ. Riva không “ép” vật liệu vào hình thức, mà để vật liệu “tự quyết định hình thức của mình”.

Mỗi chiếc đôn được tạo tác thủ công tại nhà máy của Riva 1920 ở Cantù, Ý. Công nghệ CNC có thể được dùng để hỗ trợ tạo dáng thô, nhưng chạm khắc, hoàn thiện và cảm nhận khối gỗ vẫn là việc của bàn tay con người. Đây là nơi mà thiết kế, lao động và nhân tính được gặp gỡ nhau.

Riva không gọi xưởng của mình là “factory”, ông gọi đó là “laboratorio”, một phòng thí nghiệm thủ công nơi thiết kế không phải là kết quả của xu hướng, mà là sự tích lũy của niềm tin và thái độ sống.

Về mặt hình dáng, đôn của Riva thường rất đơn giản: hình trụ, khối vuông, hoặc biến thể nhẹ của các hình học cơ bản. Nhưng chính trong sự đơn giản ấy và không cần chi tiết, Riva vẫn có thể tìm ra cách để biểu đạt cảm xúc thông qua màu sắc, thớ, mùi, độ rắn của gỗ tất cả trở thành một “chất liệu thẩm mỹ” vừa đủ.

Những chiếc đôn của Maurizio Riva không nằm trong một chuỗi sản xuất đại trà. Chúng không nhằm thỏa mãn nhu cầu cấp bách của thị trường và cũng không chỉ để dùng, mà là để sống cùng. Riva tin rằng một cái đôn có thể được truyền từ đời này sang đời khác, mang theo dấu vết của người sử dụng, môi trường sống và những câu chuyện, nó như một loại “vật tổ” trong gia đình.